THỜI GIAN KHÔNG CHỜ AI

THỜI TIẾT HUẾ

Du bao thoi tiet - Co do Hue

MỘT NGÀY MỘT ĐỊNH LÝ

Tài nguyên dạy học

TỰ ĐIỂN ANH - VIỆT

Dictionary:
Enter word:
© Cftanhiep Groups 2009

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Phú Bình)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    22222222211y_500.jpg Namhocmoi_2.swf Flash_khong_nen_2.swf DSC04341.jpg DSC_0558.jpg Chuc_mung_20_11.swf Phu_nu.swf Tuyet_roi.mp3 CAT_GAP_HINH_TINH_DIEN_TICH_HINH_THOI1.swf MO_HINH_TRIEN_KHAI_HINH_CHU_NHAT1.swf Minh_hoa_bai_43_hinh_hoc_71.swf CHU_AN.swf Anh_chua1.swf Nguyet_ca.swf Diem_xua.swf Ngay_mai_em_di_bien_nho_ten_em_goi_ve______Khanh_Ly.swf 318.jpg 24.jpg 131.jpg Tinh_yeu_la_gi_ma_bao_nguoi_phai_khoc.flv

    Thành viên trực tuyến

    0 khách và 0 thành viên

    ĐANG TRUY CẬP

    người đang truy cập .

    TIN TỨC

    THƯ GIÃN

    CHÀO MỪNG QUÝ THẦY CÔ GIÁO ĐẾN THĂM WEBSITE TOÁN TIN - THCS HƯƠNG TOÀN

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Diễm Xưa - Trịnh Công Sơn

    (Tài liệu chưa được thẩm định)
    Nguồn:
    Người gửi: Hoàng Ngọc Kiểu (trang riêng)
    Ngày gửi: 21h:55' 12-03-2011
    Dung lượng: 930.3 KB
    Số lượt tải: 0
    Mô tả:

    Trịnh Công Sơn đã kể lại:

    Thuở ấy có một người con gái rất mong manh, đi qua những hàng cây long não lá li ti xanh mướt để đến trường đại học văn khoa ở Huế.

    Nhiều ngày, nhiều tháng của thuở ấy, người con gái ấy vẫn đi qua dưới những vòm cây long não.

    Có rất nhiều mùa nắng và mùa mưa cũng theo qua. Những mùa nắng ve râm ran mở ra khúc hát mùa hè trong lá. Mùa mưa Huế người còn gái ấy đi qua nhòa nhạt trong mưa giữa hai hàng cây long não mờ mịt.


    Nhà cô ấy ở bên kia sông, mỗi ngày phải băng qua một cây cầu rồi mới gặp hàng long não để đến trường.

    Từ balcon nhà tôi nhìn xuống, cái bóng dáng ấy đi đi về về mỗi ngày bốn bận. Thời buổi ấy những người con gái Huế chưa hề dùng đến phương tiện có máy nổ và có tốc độ chóng mặt như bây giờ. Trừ những người ở quá xa phải đi xe đạp, còn lại đa số cứ đến trường bằng những bước đi thong thả hoàng cung. Ði để được ngắm nhìn, để cảm thấy âm thầm trong lòng, mình là một nhan sắc. Nhan sắc cho nhiều người hoặc chỉ cho một người thì có quan trọng gì đâu.

    Những bước chân ấy từ mọi phía đổ về những ngôi trường với những cái tên quen thuộc, đôi khi lại quá cũ kỹ. Ði để được những con mắt chung quanh nhìn ngắm nhưng đồng thời cũng tự mình có thì giờ nhìn ngắm trời đất, sông nước và hoa lá thiên nhiên. Long não, bàng, phượng đỏ, muối, mù u và một giòng sông Hương chảy quanh thành phố đã phả vào tâm hồn thời con gái một lớp sương khói lãng mạn thanh khiết. Huế nhờ vậy không bao giờ cạn nguồn thi hứng. Thành cổ, đền đài, lăng tẩm khiến con người dễ có một hoài niệm man mác về quá khứ hơn và một phần nào cũng cứu rỗi cho con người ta khỏi vành đai tục lụy. Và từ đó Huế đã hình thành cho riêng mình một không gian riêng, một thế giới riêng. Từ đó con người bỗng đâm ra mơ mộng và ước mơ những cõi trời đất như không có thực.

    Nhưng thật sự thực và mơ là gì? Thật ra, nói cho cùng, cái này chỉ là ảo ảnh của điều kia. Và với những ảo ảnh đó đã có một thời, khá dài lâu, những con người lớn lên trong thành phố nhỏ nhắn đó đã dệt gấm theo hoa những giấc mơ, giấc mộng của mình.

    Ðó cũng là thời gian mà mỗi sớm tinh mơ, mỗi chiều, mỗi tối, tiếng chuông Linh Mụ vang xa trong không gian, chuyền đi trên dòng sông để đến với từng căn nhà khép hờ hay đang đóng kín cửa.

    Thời gian trôi đi ở đây lặng lẽ quá. Lặng lẽ đến độ người không còn cảm giác về thời gian. Một thứ thời gian không bóng hình, không màu sắc. Chỉ có cái chết của những người già, vào mùa đông giá rét, mới làm sực tỉnh và bổng chốc nhận ra tiếng nói thì thầm của lăng miếu, bia mộ ở những vùng đồi núi chung quanh.

    Trong không gian tĩnh mịch và mơ màng đó, thêm chìm đắm vào một khí hậu loáng thoáng liêu trai, người con gái ấy vẫn đi qua đều đặn mỗi ngày dưới hai hàng cây long não để đến trường. Ði đến trường mà đôi lúc dường như đi đến một nơi vô định. Ðịnh hướng mà không định hướng bởi vì những bước chân ngày nào ấy dường như đang phiêu bồng trên một đám mây hoang lạc của giấc mơ.

    Người con gái ấy đã đi qua một cây cầu bắc qua một dòng sông, qua những hàng long não, qua những mùa mưa nắng khắc nghiệt, để cuối cùng đến một nơi hò hẹn.

    Hò hẹn nhưng không hứa hẹn một điều gì. Bởi vì trong không gian liêu trai ấy hứa hẹn chỉ là một điều hoang đường. Giấc mơ liêu trai nào cũng sẽ không có thực và sẽ biến mất đi.

    Người con gái đi qua những hàng cây long não bây giờ đã ở một nơi xa, đã có một đời sống khác. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Kỷ niệm nào cũng đáng nhớ nhưng cứ phải quên. Người con gái ấy là Diễm của những ngày xưa.

     

    Và bây giờ chúng ta hãy cùng thưởng thức bài hát " Diễm Xưa" với tiếng hát của cô giáo Đào Nhung. 


    Bài hát Diễm Xưa được dịch ra tiếng Nhật dưới nhan đề Utsukushii Mukashi và được thu âm khoảng đầu thập niên 1970 với tiếng hát của Yoshimi Tendo, một ca sĩ nổi danh tại Nhật từ nhiều thập niên qua.
    Theo tôi biết thì chỉ trong một tháng sau khi phát hànhg, Utsukushii Mukashi đã bán được hơn một triệu đĩa. Từ đó cho đến hôm nay, Utsukushii Mukashi và một bài khác của Trịnh Công Sơn cũng được dịch ra tiếng Nhật là Ca Dao Mẹ đã được các đài phát thanh ở Nhật phát khá đều đặn. Trong đêm giao thừa Tết Nhật năm ngoái, một trong những đài phát thanh nổi tiếng của Nhật đã phát đi phát lại bài Utsukushii Mukashi khiến người Việt sống tại quốc gia này rất xúc động.


    Năm 1980, ca khúc Diễm Xưa và bản dịch Utsukushii Mukashi được đài truyền hình lớn nhất nước Nhật là NHK chọn làm nhạc phẩm chính cho một bộ phim nhiều kỳ, nội dung trình bày những khác biệt văn hoá giữa một gia đình chồng Nhật vợ Việt. Bộ phim, và cả nhạc phẩm, đã được hàng triệu người yêu thích

    Đồng thời Diễm Xưa cũng đã trở thành nhạc phẩm Á Châu đầu tiên được viện đại học danh tiếng Kansai Gakuin đưa vào chương trình giáo dục của việc trong bộ môn văn hoá và âm nhạc. 
    (ST)

    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Kích vào đôi chim để trở về đầu trang